01/05/26 05:38:29PM *
Chào Khách. Bạn có thể đăng nhập hoặc đăng ký.

Đăng nhập với Tên truy nhập, Mật khẩu và thời gian tự động thoát
 
   Trang chủ diễn đàn   Trợ giúp Lịch Shop Đăng nhập Đăng ký  
EDIT COLOR STYLE
Trang: [1]
  In  
Tác giả Chủ đề: Trang thơ - PHAN KHĂC TRAI  (Đọc 328 lần)
phankhachungqt
[Mầm non]
*

Karma: +2/-2
Bài viết: 47
20.00 credits

View Inventory
Send Money to phankhachungqt


Xem hồ sơ cá nhân WWW
« vào lúc: 24/07/11 07:19:41AM »

Tâm sự

Vần thơ trút cạn niềm tâm sự

Vơi bớt phần nào nỗi nhớ thương

Vẫn biết đường đời luôn gợn sóng

Với sầu day dứt chóng lãng quên

 

Ký ức thư sinh

Ôn dĩ vãng tìm về trong kỷ niệm

Tuổi học trò dòng mực tím năm xưa

Chiều tàn thu từng cơn gió thoảng đưa

Xác lá rụng úa tàn sân trường cũ

Lớp học kia cùng lũ bạn bè quen

Trống tan trường em về che nghiêng nón

Mái tóc thề buông thả xuống chấm vai

Tay ôm cặp áo dài bay tha thướt

Lối mòn quê hai đứa bước chung đường

Vẫn vô tư chưa biết chuyện yêu đương

Ngày hai buổi đến trường mài miệt học

Tiếng ve kêu nghe u sầu thảm khốc

Phượng vĩ buồn nở rơi rớt đầy sân

Còn nhớ mãi sau lần chia tay ấy

Xếp bút nghiêng chuốc lấy những ưu tư

Bạn bè xa không một lời từ tạ

Bâng khuâng lòng khi đã bước vào "Yêu"

Còn đâu nữa nét mỹ miều mộng mị

Dư âm nào trong trang nhật ký xưa

Cánh chim trời phiêu bạt ở nơi mô???

Đông lại về nghe gió lùa qua cửa

Rét buốt người và lạnh cả con tim

Chỉ lặng câm trong âm thầm tiếc nuối

Thời gian qua với tuổi mực tím xưa

 

Như

Như mây trôi về nơi vô định

Như gió thổi vào chốn phiêu linh

Như nắng chói chang mình trơ trụi

Như mưa lạnh buốt buổi cơ hàn

 

Xin hãy lắng nghe lòng than vãn

Đời sao cay đắng vẫn đong đầy

Rồi đây trọn kiếp mãi trắng tay

Ước mộng còn chi ngày xa vắng./.

 

Kiếp đời

Đau thương ơi! đừng đến làm chi nữa

Mảnh thân tàn hoang phế giữa trần gian

Hãy buông tha cho kẻ sống cơ hàn

Đang ôm hận khóc thầm cho số kiếp

Thời gian ơi! xin hãy ngừng giây phút

Để cho đời bớt trống trải cô liêu

Chờ đón nhận khi chiều về héo hắt

Nắng vàng phai mây ngắt ánh dương tà

Đời cho ta phủ phàng và cay đắng

Khoác lên mình sự hoang vắng xót xa

Tìm quá khứ chỉ còn là ảo ảnh

Nhìn lại người! ai BẤT HẠNH như tôi?

Nói sao hết những lời ghi ước nguyện

Chặng đường dài còn quyện mãi trong tôi

Xin đêm đen đừng kéo về hội diện

Những chuyện buồn hay sự kiện BI THƯƠNG./.

(những tháng ngày lận đận)

 

Héo hắt

Có gì vui đâu nữa mà cười

U buồn ray rứt mãi không nguôi

Rồi đây chia cách đời phiêu bạt

Nhìn lá thu vàng lác đác rơi

Cho tôi sống lại ngày tháng cũ

Chẳng có mây đen phủ lối về

Thời gian lặng lẽ trôi đi mãi

Xin hãy mang theo những ưu tư

Viết lên đôi nét dòng tâm sự

Để ngăn ngấn lệ mãi tuôn rơi

 

An phận

Suy tư chi cho lòng thêm gợn sóng

Vì cuộc đời đã chịu lắm bi thương

Mảnh thân côi hoang phế giữa dặm trường

Chờ tắt lịm trên bước đường sương gió

 

Thời gian ơi! xin giang tay mở ngõ

Lối đi về không có bóng đêm buông

Chim ngàn phương tha hồ mà tung cánh

Nhân thế thôi nhìn tấy cảnh hoang liêu

 

Rồi mai đây khi bóng ngã xế chiều

Hắt hiu buồn ôm mối hận ngàn thu

Hồn lặng câm cho nấc nghẹn trào dâng

Đành an phận để theo về dĩ vãng./.

 

Suy tư

Có nhiều khi ngồi suy ngẫm sự đời

Đành cam phận nhìn thời gian lặng lẽ

Trôi đi theo ngày tháng lắm ê chề

Của những người đang kéo lê cuộc sống

Mà trong lòng luôn gợn sóng đau thương

Đang xót xa chan chứa nỗi đoạn trường

Buồn xa vắng khi tương lai mù tít

Biết răng chừ cho đời thôi hết khổ

Lệ nhỏ đầy mi ướt thấm mặn môi

Kiếp vì NGHÈO đã xa rồi tất cả

Mới hôm nào rộn rã tiếng cười vui

Nay chấm dứt thì thôi đành im lặng

Cũng chẳng trách hờn oán ghét chi

Đời có những gì? LÀ RƯÁ ĐÓ./.

 

Bụi trần

Còn chi xuân nữa tuổi bốn mươi

Lận đận lao đao lắm buồn vui

Đầu hai thứ tóc ngồi nuối tiếc

Số kiếp vương mang những bụi trần./.

 

Hồi tưởng ..... một chặng đời

Không lận đận cũng chẳng lao đao

Bốn lăm tuổi rồi mà tại sao

Công danh sự nghiệp nào đâu thấy

Đường đời còn lắm nỗi chua cay

Tâm tư trĩu nặng suốt đêm ngày

Tìm chút hơi men RƯỢU NÀO SAY?

Bon chen chi lắm rồi cũng vậy

Ước vọng trong ta vẫn đong đầy

Chẳng lẽ suốt đời mãi trắng tay!!!

Tóc điểm sương rồi bạn có hay

Dòng đời còn lại thế nào đây?

Xin hãy cho theo vào dĩ vãng

Những gì ray rứt chẳng tiếc thương

Quý Tỵ của ta vẫn cướng xương

Sự khó vượt qua thấy bình thường

Dẫu rằng mình đã nhiều thua thiệt

Vận đời ai biết? chỉ riêng ta./.

(Đinh Sửu 1997)

 

Viết về Mẹ

Mấy chục năm rồi có hôm nay

Đàn con của Mẹ lại về đây

Đứng bên mộ Mẹ lệ ứa đầy

Hình bóng Mẹ hiền nào đâu thấy???

Thầm lặng nghẹn ngào với cỏ cây

Tìm trong ký ức ngày xưa ấy

Lòng Mẹ bao dung! chịu đắng cay

Khổ nghèo thân Mẹ đều hứng chịu

Băng suối vượt đèo chẳng bận tâm

Mong ước đàn con luôn AN MẠNH

Giờ đây khôn lớn HẠNH PHÚC đầy

Biết lấy gì đây? ĐỀN ƠN MẸ

Xây mồ MẸ ấm để tỏ lòng./.

(Ngày 13-5 Đinh Sửu 1997)

Kỷ niệm lần hội ngộ 7 anh em.

 

Mất mẹ   
Viết bởi Phan Khắc Hùng   
Thứ tư, 05 Tháng 5 2010 13:09
Đây là một trong những bài thơ cảm động nhất của Ba tôi. Mời các bạn đón đọc và chia sẻ...


Tuổi mười hai tôi không còn thấy Mẹ

Chưa biết buồn chỉ sống lặng lẽ thôi

Ngậm ngùi thay khi mới bước vào đời

Nhiều thua thiệt tả tơi vì không Mẹ

Mái nhà xưa bây giờ sao vắng vẻ

Hoàng hôn rồi! Mà bóng mẹ nơi đâu!?

Có nhiều khi thức trắng suốt đêm thâu

Lòng thổn thức mi sầu rưng rưng lệ

Mất Mẹ rồi đời quạnh quẽ đìu hiu

Thương thân Cha tuổi đã ngã về chiều

Đành cam phận chắt chiu vì con nhỏ

Một thân mình vượt bão tố phong ba

Con chóng lớn Cha mĩm cười hóm hĩnh

Dù cháo rau lòng chẳng chút lo âu

Biết rằng Cha luôn u sầu nhung nhớ

Bóng Mẹ hiền sao cứ biệt tăm hơi

Chiều tàn thu nhìn xác lá vàng rơi

Bên mộ Mẹ con nghẹn ngào nức nỡ

Mẹ đâu rồi chỉ thấy cỏ xanh tươi

Lòng đất lạnh chôn vùi thân xác Mẹ!

Nén hương lòng con khóc thầm khấn nụ

Mẹ yêu ơi! Chẳng che chở đời con

Vì đời đang gánh chịu lắm bi thương

Đắng cay nhiều trên bước đường sương gió

Khóc thầm cho số phận trẻ mồ côi

Biết bao giờ tôi được tìm thấy Mẹ...

Tặng những ai mất Mẹ giống như tôi!
 

Trọn nghĩa vẹn tình

Thế sự thăng trầm lắm đổi thay

Tưởng rằng chẳng có được hôm nay

Mấy chục năm rồi hội ngộ đây

Phúc ấm cao dày nhờ TIÊN TỔ

 

Anh em sum họp tay nắm tay

Gia đình đoàn tụ hạnh phúc đầy

Mong sao giữa chặng đời còn lại

Kết chặt "TÌNH THÂN" mãi ngàn sau

 

Cho dù bất cứ ở nơi đâu

DIÊN SANH quê mẹ hằn lưu dấu

Đã biết cùng chung giọt máu đào

Truyền thống tự hào dòng  PHAN KHẮC...

 

Bến kiệt hôm nay

Diên sanh thôn bốn xóm bắc đây

Nông dân thầm ước muốn lâu nay

Con đường BẾN KIỆT được lát xây

Khỏi phải trợt trơn lắm bùn lầy

Đồng tâm chung sức CÔNG VỚI CỦA

Gần xa đây đó hỗ trợ thêm

Thỏa nguyện nỗi niềm mong với ước

"NGHĨA TÌNH" trọn vẹn cả đôi bên

Xóm bắc bây giờ đã làm nên

Bến đẹp, đường êm bê tông hóa

Mùa vụ về đêm điện tỏa soi

Thoải mái trên môi nở nụ cười./.

(Tháng 03 Kỷ Mão 1999)

PHAN KHẮC TRAI
Logged

http://phankhachungqt.vnweblogs.com
"Dù đi khắp chốn bốn quê
Không quên RĂNG - RỨA - MÔ -TÊ - RI - HÈ"
Trang: [1]
  In  
 
Chuyển tới:  


AUTO [F9]TELEX VNI VIQR VIQR* OFF Check Spell Old Accent
Powered by SMF 1.1.21 | SMF © 2006-2011, Simple Machines
Theme by Alen@Ognjen Randjelovic Alen 1 Multicolor v.2
Valid XHTML 1.0!